Mẹ mình hay dặn "lấy chồng thì phải xem cả nhà chồng nữa", nên khi người yêu rủ mình về để ra mắt với gia đình, mình đã rất mong chờ. Anh là một người rất tốt nên mình cũng luôn nghĩ chắc gia đình anh sẽ vô cùng hạnh phúc; nên nếu về ra mắt thành công tụi mình sẽ sắp xếp chuyện trăm năm. Nhưng sau khi về ra mắt, mình đã tràn đầy sự thất vọng về gia đình anh và về chính anh – người mà mình luôn nghĩ là tử tế.
Cuối tuần vừa rồi mình cùng anh về nhà. Hôm đấy thời tiết cũng lạnh, nhưng trong nhà chỉ bật một cái máy sưởi đang phả thẳng vào người bố anh, còn mẹ với chị thì bận dưới bếp, lúc mình về mới lên. Mẹ anh nhìn mình đầy yêu thương, còn chưa kịp hỏi han gì nhiều thì bố anh gằn giọng: "Đi xuống nấu cơm đi... đứng đấy đâu". Lúc đó tim mình đã hẫng một nhịp.
Sau đó mình xin phép xuống phụ mẹ và chị. Căn bếp lớn nhưng vì ở cuối nhà nên hơi bí bách. Trong bếp cũng có hút mùi với thông gió. Mình hỏi bật ở đâu vậy bác bật lên cho thoáng, vừa bật được không lâu bố anh từ trên nhà chạy xuống mắng: "Nấu có mỗi mâm cơm mà bật làm gì cho phí điện ra". Mình mới dè dặt bảo cháu thấy bí nên bật thì bác ấy mới thôi, nhưng vẫn hậm hực.
Đến lúc ăn cơm thì kệ cho ba người phụ nữ bưng bê, anh và bố vẫn ngồi xem phim và lướt điện thoại, đến khi đồ được dọn lên hết mới đủng đỉnh ngồi xuống chiếu. Chị gái và mẹ anh thì ngồi khép nép bên ngoài chiếu, mà trời lạnh, sàn nhà cũng lạnh…, lúc ăn cũng chỉ gắp vỏn vẹn toàn rau. Thịt với gà thì gắp được mấy miếng không ngon, gắp nhiều thì bác trai liếc mắt qua. Mình thấy thì chọn miếng ngon gắp vào bát cho hai người, nhiều lúc không tiện thì bảo người yêu nhưng anh lại bảo "kệ đi" khiến mình thất vọng.
Lúc bê mâm bát, mình không cẩn thận vấp vào bục khiến chiếc bát con trên cùng rơi xuống vỡ loảng xoảng. Mới đặt được đống bát xuống quay lại thấy bố anh cầm theo cái cán chổi xông vào chỗ bác gái rồi động tay động chân túi bụi lại còn ch*i: "Có mỗi việc bê bát mà cũng làm vỡ. Ăn hại, ăn hại! Ăn bám còn không biết điều". Mình hoảng quá chạy vào ngăn thì ăn ngay một cán chổi vào vai đau điếng. Lúc đó mình nhìn thấy người yêu đứng trên nhà chứng kiến hết tất cả nhưng không mảy may can ngăn, đến khi bác trai đánh trúng mình thì mới dừng lại. Mình giải thích là cái bát do mình làm vỡ, mình sẽ mua đền lại.
Sau đó mình xin phép được ra về sớm vì có việc. Lúc mình đi lấy đồ thì bác gái mới cầm tay kéo mình vào phòng rồi nói là: "Không phải như con nghĩ đâu, thằng T rất tốt con đừng hiểu lầm mà chia tay nó, là do bác sai tại bác không tốt".
Trên đường về mình cũng không nghe, không trả lời tin nhắn của anh. Mình đã suy nghĩ rất nhiều thứ suốt quãng đường đó. Mình lớn lên trong tình yêu thương của bố mẹ, sự tôn trọng và tình yêu tuyệt đối của bố dành cho mẹ, nên mình luôn nghĩ dáng vẻ của một cặp vợ chồng nên có là như vậy. Nhưng sau khi về nhà anh, mình chẳng thấy bất kể một sự yêu thương hay tôn trọng nào cả. Mẹ và chị gái luôn khép nép, không được hưởng thụ bất kể điều gì trong chính căn nhà của mình cả. Thất vọng hơn nữa là người yêu mình cũng cho đó là điều hiển nhiên. Trong khi trước mặt mình, bạn bè và gia đình mình, anh luôn thể hiện là người đàn ông vô cùng ga lăng, yêu chiều mình hết mực.
Mình nhìn vết hằn chuyển sang màu tím xanh trên vai, rồi nhìn đến những tin nhắn anh gửi cho mình: “Em không nghe máy là đang làm quá mọi chuyện lên à, những điều đó rất bình thường”.
Thì ra việc bố anh có thể đối xử với mẹ anh vì một chiếc bát vỡ là bình thường. Bố anh giữa thời tiết lạnh thì bật máy sưởi, ngồi xem tivi, còn mẹ anh thì mặc chiếc áo cũ sờn cả vải lạnh lẽo, nấu cơm là bình thường, không được dùng hút mùi, không được dùng máy sưởi. Mẹ anh không dám ăn những đồ ngon dù mâm cơm đề huề, còn bố anh người chẳng làm gì thì chê đồ nấu chưa ngon cũng bình thường.
Mình thực sự sợ cảnh sau này anh sẽ giống bố anh, còn mình sẽ trở thành thế nào. Mình không phải đứa sẽ chịu thiệt thòi để nhún nhường cho người chồng vũ phu hay không tôn trọng vợ như mẹ anh, vì từ trước đến giờ mình chưa từng thấy bố nặng lời với mẹ. Nên mình cũng được dạy là không được để bản thân chịu uất ức vì những gì mình không làm, hoặc vì người không xứng. Nên sau một ngày suy nghĩ, mình đã nói lời chia tay…



Bình luận (40)
Mới đọc anh cứ nghĩ em mới xuyên không về cách đây 1000 năm. Thấy có nhắc đến điện nên mới biết là xã hội bây giờ đó 😳
Tôi ra mắt nhà NYC tớn tớn đi rót rượu, nền nhà thì NYC vừa lau còn trơn, thế là tôi trượt té đổ rầm bình rượu, tôi tức quá chửi đm cái nhà này, làm tao đau. Bố NYC nói không sao đâu cháu ơi. Nhưng lại thành NYC đó. Nhưng chỉ chửi cái nền nhà thôi mà 🥲
Truyện trong tiểu thuyết à 😂
Tôi tưởng khi vừa thấy ông già với thằng con giai ngồi hưởng thụ là bạn phải nói luôn ”giả giày bà về” rồi chứ :)))
=)) mình lên nhà nyc là lao vào bếp luôn. Tuyên bố cái bếp này là của cháu ko ai được dùng kk
Đầu năm mở bát có một trường hợp mình vote cả hai tay lẫn chân, yên tâm đi, quả báo nhãn lồng ngay ấy mà.
Lại nhờ AI viết bài cho rồi, đầu năm ad câu kéo ít tương tác thôi.
Này là còn ten thôi đúng k
Nghe đến đoạn xuống nấu cơm đi là nên ra về rồi chứ còn k cần đến giây phút bị ăn cái chổi đâu í :))))))) . Nghe mà tưởng đang thế kỉ 20 duma
Chia tay là đúng rồi. Cưới về nhà đó thì khổ lắm
Có thể bạn chưa xem